8 Comments

  1. zozi
    July 18, 2017 @ 9:29 pm

    Chị 27 tuổi, làm trong cơ quan nhà nước và rất thích những phân tích của em về “sự ổn định” này!

    Reply

  2. Sonder
    October 11, 2017 @ 5:04 pm

    Chị ơi em cảm ơn chị đã chia sẻ những điều rất quan trọng và có ý nghĩa như này ạ. Em đã xem rất nhiều video trên Youtube của chị. Giờ đang đọc những Blog mang động lực rất lớn. Cảm ơn chị.
    Em là sinh viên năm 3, sắp ra trường và thật sự có quá nhiều con đường đến mức em không có sự lựa chọn nào khiến em cảm thấy bất lực. Giai đoạn hiện tại em đã cố gắng làm mới bản thân, tập trung vào những điều mình làm tốt nhất và càng ngày càng thấy tự tin ở bản thân. Cảm ơn chị ạ.

    Reply

  3. Lê Phương
    October 18, 2017 @ 10:38 am

    Mình năm nay 32 tuổi, đã có gia đình và làm trong ngành IT. Công việc luôn có áp lực trước sự thay đổi rất nhanh về công nghệ. Mỗi sáng ra, phải lo cho gia đình trước rồi mới đi làm, đi làm chiến đấu với công việc, rồi tối về nhà nghỉ ngơi, đi ngủ trong khi phía bên kia bờ đại dương hàng loạt công nghệ mới đang ra đời. Công việc chiếm nhiều thời gian dẫn đến thời gian và sự quan tâm dành cho gia đình bị giảm. Việc đấu tranh tìm đến sự ổn định trong cuộc sống là không thể có. Sau nhiều đêm, nhiều năm ngẫm nghĩ mình nhận thấy: điểm cân bằng cuộc sống là không tồn tại. Life-Work balance point does not exist!! Giống như bạn đạp xe, lèo lái cho nó đi thẳng vậy: việc bắt chặt vít chiếc tay lái chỉ làm chiếc xe đi thẳng tắp được vài bước trước khi đổ kềnh, thay vào đó việc điều chỉnh tay lái từ bên này sang bên kia mới đảm bảo chiếc xe đi thẳng cũng như đi theo ý muốn. Một nghệ sĩ đi dây trên cao sẽ chẳng thể đi nổi nếu không biết nghiêng bên này, nghiêng bên kia.

    Reply

  4. Sỹ An Nguyễn
    November 2, 2018 @ 12:54 am

    Cám ơn chị đã viết bài

    Reply

  5. Tuan Phan
    March 22, 2019 @ 12:05 pm

    Rất đồng ý với quan điểm ổn định trong bài 😉 Hạnh phúc là quá trình, không phải điểm đến

    Reply

  6. KELLY
    March 22, 2019 @ 6:17 pm

    cảm ơn chị về bài viết này.Em 24 tuổi,em là người sống khá lí trí,rất muốn xây dựng sự nghiệp cho riêng mình.trải qua nhiều năm khó khăn khi học ở sài gòn và bây giờ đang làm việc ở nước ngoài,thực sự mà nói cuộc sống quá mệt mỏi,em nghĩ sẽ khó nói 2 từ ỔN ĐỊNH ,Nhưng em vẫn thấy thật may mắn và hạnh phúc chị ạ.Em đã gặp rất nhiều người ,biết nhiều thứ ,và trải qua nhiều thử thách khó khăn,mọi thứ không hề ổn định như ta suy nghĩ chị nhỉ,.

    Reply

  7. Tài Phát Đặng
    March 22, 2019 @ 6:43 pm

    cảm ơn chị vì bài Blog này

    Reply

  8. Phuong Thao Phan
    March 28, 2019 @ 4:27 pm

    Cảm ơn chị Giang về bài viết này. từ hqua đến nay e xem suốt vlog của chị và đọc cả blog của chị luôn. Và đến bây giờ e mới dám viết những dòng này cho chị. Cái ổn định thực sự ăn sâu trong tiềm thức của bố mẹ, và bố mẹ em cũng vậy. như cách chị nói, khái niệm nhà nước luôn ổn định hơn rất nhiều những khái niệm làm công ty và các doanh nghiệp bên ngoài. Em thấy đúng một phần, vì xã hội bây giờ nếu ngoài 30 tuổi mà bạn không có kiến thức, kinh nghiệm và không thực sự có năng lực thì sống trong môi trường doanh nghiệp sẽ bị đào thải. Nhưng với môi trường cơ quan nhà nước thì lại khác, ngay cả khi 40 tuổi mà còn chưa biết đánh máy bằng 10 ngón thì vẫn chẳng sao cả. Và đúng rằng hiện tại bây giờ đang thế, nhưng sau 30 năm sau như cách chị nói thì bộ máy nhà nước sẽ thay đổi như thế nào. Em đang nhìn thấy rằng bộ máy nhà nước dần thanh lọc những người không có năng lực đó, thay lớp trẻ vào. Và cái ổn định mà bố mẹ e nói cũng chỉ đúng ở thời điểm hiện tại mà thôi, đúng không chị ?! Nhưng ở cái tuổi 26, bố mẹ e vẫn mong chờ em được vào công chức, không muốn cưới anh làm ngoài công ty, phải yêu một người nào đó làm nhà nước, thực sự mọi thứ áp lực với em rất nhiều. Em đọc bài viết 25 tuổi bạn đã nhận ra được điều gì của chị thì 25 tuổi của em là nước mắt, là khóc vì bố mẹ không thích e yêu anh làm ở công ty, là khóc khi em làm việc không phải ở nhà nước. Thật sự buồn chị ạ. Em đọc được bài viết này của chị khi ngày mai e bắt đầu thi công chức, cái cảm giác chọn bố mẹ hay chọn người yêu nó thực sự khó chị ạ. Cố gắng thi tốt để vừa lòng bố mẹ ở quê, hay thi trượt để ở lại hanoi và cưới người em yêu. Em nên làm gì ?

    Reply

Bình Luận

%d bloggers like this: