8 Comments

  1. Minh Giang
    June 22, 2017 @ 2:44 pm

    em cảm ơn rất nhiều vì những lời khuyên của chị! em sẽ trân trọng và biết ơn những gì mình đang có. Chúc chị luôn vui vẻ thế nhé!

    Reply

  2. Triết Nguyễn
    July 27, 2017 @ 4:45 pm

    Chào chị,

    Em đang là du học sinh Úc. Em vừa đến đây đã được khoảng 2 tuần. Đúng là 2 tuần làm quen môi trường mới thật kinh khủng với em, vốn là một đứa con cưng trong nhà: từ chuyện nhà cửa, chuyện ăn uống đến chuyện tài chính, mọi thứ đều phải tự mình đương đầu và quyết định
    Đôi khi em nhớ nhà lắm, chẳng hiểu tại sao mình bỏ lại tất cả mọi thứ ở Việt Nam để chọn đến một nơi khổ sở như vậy
    Cảm ơn blog của chị, giúp em vững tin hơn quyết định của mình. Cũng như chị nói, em và chị và những người bạn được có cơ hội đi du học. đó là đều rất may mắn mà không phải ai cũng có.
    Em cũng cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều dù chỉ mới 2 tuần làm quen với môi trường mới.

    Vlog và blog của chị rất hay và bổ ích
    Rất mong sẽ có cơ hội được nói chuyện với chị nhiều hơn để được nghe chị chia sẻ thêm nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống

    Reply

    • GIANG ƠI
      July 27, 2017 @ 5:40 pm

      Cố lên nhé, những cảm giác ban đầu sẽ qua sớm thôi em.

      Reply

  3. Kiều Anh
    September 20, 2017 @ 12:38 am

    Cảm ơn chị đã dành thời gian tâm sự với bọn em. Đọc blog, xem video của chị thực sự làm em thấy bớt mặc cảm và có thêm động lực rất nhiều. Em bỏ học đại học đi làm bồi bàn, pha chế, sau có cơ hội làm việc ở nước ngoài nhưng nhiều lúc em cảm thấy lạc lõng, thấy mình không bằng ai dù vẫn tự nhủ mỗi người có con đường khác nhau. Nhất là khi có nhiều điều không mong đợi xảy ra, cảm giác chỉ muốn buông xuôi. Xem vlog của chị giúp em thêm cứng cỏi. Em cảm ơn chị!

    Reply

  4. By
    November 23, 2017 @ 10:40 am

    Em chào chị,
    Em năm nay 16 đang là du học sinh Anh. Qua đây vừa hơn 3 tháng. Trước khi đi em cũng biết sẽ rất nhớ nhà nhưng vẫn quyết định đi. Ở bên này mỗi khi nhớ bố mẹ là em sẽ kiếm việc gì đó làm như học bài đọc bài để cho đầu óc tập trung ko nghĩ đến chuyện buồn nữa. Em lúc nào cũng có gắng suy nghĩ tích cực luôn nhìn nhận cả mặt tốt mặt xấu của vấn đề. Đúng là có lúc rất buồn nhớ nhà da diết nhưng rồi nó cũng qua. Em bình thường toàn tự động viên bản thân. Từ ngày xem video đọc blog của chị tự cảm thấy có thêm người động viên mình chia sẻ với mình. Em cảm ơn chị rất nhiều ạ!

    Reply

  5. Uyen
    November 16, 2018 @ 3:07 pm

    Em năm nay 18 và ở Mỹ được gần 5 năm rồi ý. Lúc qua thì không có ba mẹ ở cùng nên mọi người hay hỏi là em có buồn vì nhớ nhà, nhớ ba mẹ hay không. Thật sự, nhớ nhà nhớ ba mẹ thì có, nhưng chắc cũng giông giống chị, em không hề thấy buồn. Em hiểu rõ là mình có cơ hội ở một môi trường khác hẳn với những gì mình quen thuộc trước đó, tức là sẽ có vô số điều mình có thể học hỏi sẽ tới với mình mỗi ngày.
    Duy chỉ có điều lúc ấy em rất tệ ở khoản tạo dựng mối quan hệ, kiểu em là người không thích làm phiền hay xâm phạm không gian riêng tư của người khác ấy, có nói chuyện với bạn học thì cũng chỉ xoay quanh bài vở thôi. Nhưng mà sau khi tốt nghiệp trung học và ra đi làm, em cố giữ cho đầu óc mình mở, không phán xét người khác quá nhiều, và nhờ đó em quen biết được nhiều người mà từ họ em học thêm được nhiều thứ.
    Em chỉ muốn chia sẻ vậy thôi vì hồi đó lúc trả lời cô bác họ hàng là em không có buồn vì nhớ nhà và họ ngạc nhiên thì em áy náy dữ lắm, nhưng mà đọc blog chị thì em lại thấy chắc mình không một mình đâu ha 🙂
    Em cảm ơn chị rất nhiều vì đã chia sẻ với bọn em nha!

    Reply

  6. Cat lion... An na
    November 18, 2018 @ 4:54 pm

    Em chào c giang, em tên là an na.
    Em mới theo dõi chị thôi và mới thấy bài viết này qua bài đăng của c trên Facebook. Em 13t và đang sống tại séc. Em mới chuyển qua đây hơn 5 tháng trước và cũng đã đi học được gần 3 tháng rồi. Em ở với ông bà từ nhỏ và h bà cũng yếu rồi cần nghỉ ngơi nên em qua đây. Bố mẹ em ở đây lâu năm rồi mà k thể dạy tiếng cho em được vì bố mẹ chỉ nghe học nói rồi học theo thôi. Nên Lúc mới đầu vào học em không biết tí tiếng nào cả và hầu hết là em nói bằng tiếng anh với thầy cô và bạn bè. H em cũng biết được hơi nhiều rồi. Nhưng mà em có tật là ít nói với người lạ, khó gần, khó tiếp xúc. Rất khó để em giám nói một câu nào đó của tiếng séc này. Và đi học thì em cũng làm bài kiểm tra và bài tập bình thường. Có điểu là đọc em k hiểu gì và chỉ đọc thuộc kiểu vẹt thế thôi. Thầy cô cũng có cho em làm đề bằng tiếng anh nhưng vì không phải ngôn ngữ gốc của bản thân em nên khó học, vả lại bố mẹ em cũng nói là em phải học thuộc bằng tiếng séc dần, tiếng anh đã khó đọc thuộc tiếng séc em mới học lại còn khó hơn. Em bối rối quá c ạ. Không biết làm như nào. Cứ nhìn lấy đó, cả một trang giấy dày đặc chữ phải đọc thuộc để chuẩn bị cho kiểm tra thì em chỉ ngồi và gục xuống bàn. Không phải em nhác, không muốn đọc mà thật sự đọc k vô. Mong c cho em cách học hợp lí.

    Đây là lần đầu tiên em viết bình luận trên một blog đó c. lần đầu tiên em chia sẻ cảm giác của em và cũng là lần đầu tiên em thật sự thấy một blogger mà em thật sự tin tưởng đến như vậy. Thank chị nhiều nhé, mong chị trả lời em

    Reply

    • Cat lion... An na
      November 21, 2018 @ 2:43 am

      Em chào c giang, em tên là an na. Em mới theo dõi chị thôi và mới thấy bài viết này qua bài đăng của c trên Facebook. Em 13t và đang sống tại séc. Em mới chuyển qua đây hơn 5 tháng trước và cũng đã đi học được gần 3 tháng rồi. Em ở với ông bà từ nhỏ và h bà cũng yếu rồi cần nghỉ ngơi nên em qua đây. Bố mẹ em ở đây lâu năm rồi mà k thể dạy tiếng cho em được vì bố mẹ chỉ nghe học nói rồi học theo thôi. Nên Lúc mới đầu vào học em không biết tí tiếng nào cả và hầu hết là em nói bằng tiếng anh với thầy cô và bạn bè. H em cũng biết được hơi nhiều rồi. Nhưng mà em có tật là ít nói với người lạ, khó gần, khó tiếp xúc. Rất khó để em giám nói một câu nào đó của tiếng séc này. Và đi học thì em cũng làm bài kiểm tra và bài tập bình thường. Có điểu là đọc em k hiểu gì và chỉ đọc thuộc kiểu vẹt thế thôi. Thầy cô cũng có cho em làm đề bằng tiếng anh nhưng vì không phải ngôn ngữ gốc của bản thân em nên khó học, vả lại bố mẹ em cũng nói là em phải học thuộc bằng tiếng séc dần, tiếng anh đã khó đọc thuộc tiếng séc em mới học lại còn khó hơn. Em bối rối quá c ạ. Không biết làm như nào. Cứ nhìn lấy đó, cả một trang giấy dày đặc chữ phải đọc thuộc để chuẩn bị cho kiểm tra thì em chỉ ngồi và gục xuống bàn. Không phải em nhác, không muốn đọc mà thật sự đọc k vô. Mong c cho em cách học hợp lí.

      Đây là lần đầu tiên em viết bình luận trên một blog đó c. lần đầu tiên em chia sẻ cảm giác của em và cũng là lần đầu tiên em thật sự thấy một blogger mà em thật sự tin tưởng đến như vậy. Thank chị nhiều nhé, mong chị trả lời em

      Reply

Leave a Reply to Uyen Cancel reply

%d bloggers like this: