8 Comments

  1. lamnhi423
    March 19, 2018 @ 10:37 pm

    Em không biết có là hơi vô duyên khi em bình luận không , dù sao đây cũng là blog viết về cảm nhận trưởng thành của chị. Chỉ là em thực sự bị chị làm cảm động rồi không viết ra không được . Có một khoảng thời gian em bị nghiện internet, ở trường thì bị cô lập , còn ở nhà điều em nghe thấy nhiều nhất là tiếng thở dài của mẹ cùng với cái câu em ghét nhất trên đời :” Con ơi , mày ngoài học giỏi ra thì chẳng được cái nước gì “. Em khổ lắm chị ạ , ngày nào cũng cáu gắt với mọi thứ chả có lí do vì sao , tay chân cứ run hết cả lên , rồi hay bị nôn mửa , thỉnh thoảng mất ngủ. Quãng thời gian ấy ánh sáng duy nhất vọng được vào cuộc sống của em có lẽ là cái ánh sáng màn hình . Dường như có một thế giới song song khác , ở đây em có bạn , người cùng em thảo luận về ti tỉ những thứ xàm xí trên đời , giống như n cô bé cùng tuổi bình thường khác , giống như em đã từng ước mơ.Một ngày em dành ra tới 8 tiếng trên mạng ,rất nhiều lúc không có ai online cả phải đợi tới vài tiếng đồng hồ, cũng có nhiều lúc thèm người quá ,nói chuyện tới 3 giờ rồi cũng không tha cho người ta đi ngủ, Ngày nào cũng ngóng chờ tan học để online như Tấm chờ Bụt ban phép màu vậy . Nhưng cuối cùng em cũng không giữ được những phép màu ấy ở lại , một phần vì mẹ em phát hiện cắt mạng , một phần vì tình cảm của em xây dựng trên những lời nói dối , rằng em là công chúa nhỏ hạnh phúc nhất thế gian , mặc dù ngoài đời thực , chỉ là kẻ ăn xin không hơn , ngày ngày ăn xin hạnh phúc ngày ngày ăn xin thương cảm, hơn nữa còn có vấn đề về tâm lí
    Thế đấy , một tâm hồn hổng hoác, thực sự em không vui hơn khi sử dụng internet , mỗi lần em mỉm cười vì nó là mỗi lần em cô đơn lạ, dường như sau mỗi hàng chữ , mỗi game đều mơ mơ hồ hồ châm biếm xót xa nhưng mà em thật sự không biết làm gì khác để bớt đau hơn trong mỗi ngày dài lê thê lê thê
    A~ Cuối cùng cũng có người hiểu cho chúng em , mặc dù cái lí thuyết tôi không sai , sai tại thế giới nghe thật muốn đánh đòn, nhưng mà ở trong cái thế giới những vết thương tâm hồn chẳng bao giờ được thực sự coi là một vết thương thì biết phải làm sao đây
    Thật cảm ơn chị nhiều lắm :”>>> Không đọc bài viết này, chắc em còn mang theo cái u ám này tới tận chân trời mất:3
    Thả trôi quá khứ , xin lỗi những người em đã làm tổn thương , nếu có thể , em muốn làm tất cả để bù đắp nhưng mọi người ở đâu là ai , em cũng không biết , thật khó khăn. Chung quy , cuộc đời phải có chút tiếc nuối , em sẽ nhớ đến anh chị như một mùa xuân rực rỡ, lại tiếp tục xin lỗi, em thật có nhiều lỗi với mọi người , từ giờ phút này với em , mọi người có lẽ không còn là người nữa mà có lẽ nhiều hơn là một góc trời
    Mọa , em xin lỗi chị , thực sự em chỉ định viết ngắn tí thôi ;v;

    Reply

  2. Phạm Như
    July 10, 2018 @ 10:47 pm

    Cảm ơn chị về bài viết. ^^

    Reply

  3. Rus
    August 3, 2018 @ 10:43 pm

    Thực sự cảm giác cô đơn rất đáng sợ…

    Reply

  4. Hà Trân
    November 10, 2018 @ 12:42 pm

    Thực ra cái con người cần là sự quan tâm và thấu hiểu, nhưng những con người ở đời thực không đem lại được cho họ điều đó, bởi vậy họ mới tìm đến những người bạn ảo trên mạng xã hội. Nhưng, biết làm sao được, con người có cái tôi quá cao, không phải cũng chịu gạt bỏ quan điểm cá nhân để thấu hiểu người khác.

    Reply

  5. Lan Vy
    November 11, 2018 @ 8:43 pm

    Chị luôn có cái nhìn rất thông minh về mọi vấn đề. Em cứ muốn gặp chị trực tiếp để nói chuyện thôi! Có lẽ sẽ học được nhiều thứ và có lẽ sẽ rất thú vị!!

    Reply

  6. Lê Tiến
    February 7, 2019 @ 10:53 pm

    Chắc đến lúc nào đó mới nhận ra là mình còn nhiều thứ để làm và tiếc k có thời gian để làm

    Reply

  7. Thuận Nguyễn
    March 21, 2019 @ 4:16 pm

    Từ khi đc bik đến chj Giang ơi . Mình thật sự đã wow tại sao có một vloger hay như thế này . Chj là một người thật sự mà em rất ngưỡng mộ về cách chj có bao nhiêu về điều về cuộc sống mà chj truyền tải cho tụi em . Thật sự những lúc chán nản thì em có thể coi vlog hay các blog của chj . Mong 1 ngày sẽ đc gặp chj đc nói chuyện về cách học tập , cách sống hay cách nói chuyện mà chj có thể chỉ em. Tuy em còn khá nhỏ nhưng đc bik đến chj là cơ hội thật tốt để thay đổi cách sống và bản thân của mình . ❤️Thanks

    Reply

  8. Tuyết
    April 17, 2019 @ 1:28 am

    Em cũng đã từng dành rất nhiều thời gian trong ngày để lướt fb, instagram, youtube… Rồi đến ngày em đi thực tập, nhận ra còn quá nhiều thứ hứng thú hơn việc cấm mặt vào màn hình điện thoại. E k có cách gì hay ho đâu ạ. Chỉ là đi trực về đôi khi chỉ có thời gian ăn, ngủ là lại đến giờ đi học, đi trực bệnh viện. Từ đó, em bỏ hẳn cái nghiện internet. Có dùng cũng chỉ cung cấp cho việc học, làm bài thôi. E còn cách ly bản thân bằng cách xoá lun cả ứng dụng fb, insta, youtube,.. trong thời gian ôn thi tốt nghiệp. Sau đó, e đã cài đặt giới hạn thời gian cho các ứng dụng mạng xã hội và 1 số thứ không cần thiết. Dần dần e tập được thói quen. E tìm niềm vui bên gia đình, bạn bè và công việc hơn. Cám ơn chị về chia sẻ trên ạ.

    Reply

Bình Luận

%d bloggers like this: