LÝ DO THỰC SỰ TẠI SAO BẠN NGHIỆN FACEBOOK

Mình vừa đóng lại một bài báo đưa tin cô bé học phổ thông nhập viện tâm thần vì nghiện Facebook. Cô hoa hậu dân tộc vừa lên sân khấu chống tay hùng hồn “Ngoài kia còn nhiều thứ thú vị hơn mạng xã hội, xung quanh ta còn bạn bè người thân và chỉ có mặt đối mặt chúng ta mới giao lưu với nhau, em sẽ hạn chế dùng mạng xã hội.” Một cách thuận tiện và có vẻ hợp lý, “trào lưu dùng mạng xã hội” làm cho giới trẻ ra nông nỗi này.

Nhưng mình hỏi bạn, nếu một người mà bạn cho là “nghiện mạng xã hội” ngưng dùng mạng xã hội, liệu họ có nhiều bạn bè hơn không và liệu đời họ có vui hơn không?

NGƯỜI TA THƯỜNG ÍT NHẬN PHẦN SAI VỀ MÌNH

Trong một video mình đã nói về chủ đề sống ảo nhưng giờ mình viết lại một lần nữa ở đây, giấy trắng mực đen (Ý lộn, màn hình trắng ký tự đen, hy vọng không bị coi là “chữ ảo”):

Mạng xã hội không làm thay đổi bất kỳ ai, nó chỉ làm lộ rõ hơn bản thân họ với thế giới thôi.

Cái điện thoại không có tội vì nó mang đến cho người ta cơ hội được là chính mình dưới dạng Ẩn Danh. Bạn nam nghiện game không phải lỗi tại thằng lập trình ra cái game, mà là vì lần đầu tiên trong đời bạn nam này được cầm súng, được làm anh hùng siêu nhân, thoát khỏi cuộc đời của một nhân viên nhỏ bé bị chèn ép suốt 8 tiếng mỗi ngày, 40 tiếng mỗi tuần. Bạn nữ nghiện Facebook không phải tại cái ông Mark Zuckerberg, mà là lần đầu tiên trong đời bạn nữ được đẹp hơn, tự tin hơn, vui vẻ hơn đời thực, nhận được những lời khen mà chưa bao giờ bạn nữ nhận được ngoài đời.

Cặp cha mẹ khốn khổ sau khi đưa con vào viện tâm thần thì mếu máo kể với nhà báo “Cháu bao năm nay vẫn chăm ngoan, đạt học sinh giỏi, tự nhiên mấy tháng nay không tiếp xúc với ai, cứ ngày đêm ôm điện thoại lướt Facebook.” Tất cả những gì họ biết về con mình chỉ là bao năm nay vẫn đạt danh hiệu Học Sinh Giỏi. Nhưng nếu hỏi họ rằng, con họ có nỗi buồn nào không, bạn bè thân của nó là ai, nó có tự ti về ngoại hình về cơ thể đang lớn của nó không, ở trường nó có bị ai bắt nạt không, nó yêu nam hay nữ, bao năm nay để đạt học sinh giỏi nó có khốn khổ không, thì có lẽ họ không biết. Tất cả những gì họ biết về con họ chỉ là chính kỳ vọng của họ, là danh hiệu Học Sinh Giỏi.

Bởi vì lấy một cái gì đó để đổ lỗi thì dễ chịu hơn là nhìn thẳng vào lỗ hổng trong con người mình.

VÀ CÁCH TỐT NHẤT LÀ CẮT INTERNET?

Cặp cha mẹ trong bài báo về cô bé nghiện Facebook khi thấy con mình như vậy thì rõ ràng là thấy không ổn. Và giải pháp của họ là cắt internet. Thế là cô bé này tâm thần luôn. Không biết sau khi đánh thuốc mê để đưa con họ vào viện, họ có ngồi suy nghĩ một chút và hiểu ra một điều khá rõ ràng rằng cắt internet không phải giải pháp, và rằng internet cũng không phải thứ đã làm cho con họ thành ra như vậy?

Nếu bạn vẫn đang nghĩ “Ủa chứ nếu không phải tại internet thì tại cái gì”, mình muốn bạn trả lời giúp mình những câu hỏi dưới đây. Hãy hình dung một ngày, thế giới không còn internet.

Nếu thế giới không còn internet, thư tay có kết nối con người tốt hơn tin nhắn không?

Nếu thế giới không còn internet, nhóm bạn đang ngồi chung liệu có nhiều chuyện để nói với nhau hơn không?

Nếu thế giới không còn internet, các cặp đôi có vì thế mà yêu nhau hơn, muốn dành thời gian cho nhau hơn không?

Nếu thế giới không còn internet, người ta có thực sự gần nhau hơn không?

Nếu một ngày thế giới không còn internet, chẳng lẽ đến lúc ấy bạn mới hiểu ra rằng thực ra internet không làm cho người ta cô đơn? Tất cả những gì nó làm là bù đắp lỗ hổng và làm dịu đi sự tan vỡ của họ. Đừng đổ sự cô đơn của mình lên đầu nó.

Khi mình thấy một người tâm thần vì nghiện internet, mình nhìn thấy một tâm hồn hổng hoác, một trái tim tan vỡ và một sự tự ti cô độc đến mức mà điểm tựa duy nhất của họ chỉ còn là cảm giác thoát khỏi thực tế đằng sau tài khoản Ẩn Danh và những lời chia sẻ xa xôi trên màn hình. Mình nhìn thấy những điều đó, chứ mình không thấy một con người “phải đi cai nghiện internet”.